Khi nghiên cứu về khả năng hòa tan của polymer, nhận định nào sau đây là đúng?
A. Tất cả các polymer đều tan tốt trong nước do có mạch phân tử dài.
B. Các polymer có cấu trúc mạng không gian (như cao su lưu hóa) dễ dàng bị hòa tan trong xăng.
C. Polymer thường khó hòa tan, một số có thể bị trương nở trong dung môi phù hợp tạo thành dung dịch nhớt.
D. Độ tan của polymer không phụ thuộc vào cấu trúc mạch thẳng hay mạch nhánh.
Câu trả lời tốt nhất
A. Sai, mạch phân tử dài và khối lượng phân tử lớn chính là lý do khiến polymer khó tan. Có rất ít polymer tan được trong nước (như tinh bột, PVA…). Đa số polymer đều không tan trong nước.
B. Sai, các polymer có cấu trúc mạng không gian (như cao su lưu hóa, nhựa bakelite) có các liên kết hóa học bền vững nối các mạch với nhau. Dung môi có thể làm chúng trương nở nhưng không thể tách rời các mạch để hòa tan chúng hoàn toàn. Vì vậy, cao su lưu hóa chỉ bị trương nở trong xăng chứ không tan.
C. Đúng, một số polymer tan được theo 2 giai đoạn:
+ Giai đoạn trương nở: Các phân tử dung môi len lỏi vào giữa các mạch polymer khổng lồ, đẩy chúng tách xa nhau ra. Lúc này polymer tăng thể tích và trở nên mềm hơn (trương nở).
+ Giai đoạn hòa tan: Các mạch polymer dần tách rời hẳn nhau và khuếch tán vào dung môi để tạo thành dung dịch. Do mạch polymer rất dài và cồng kềnh, dung dịch tạo thành có độ nhớt rất cao.
D. Sai, độ tan phụ thuộc rất lớn vào cấu trúc. Polymer mạch thẳng thường dễ tan hơn mạch nhánh vì các mạch thẳng dễ bị dung môi xen vào và tách rời hơn so với cấu trúc nhánh cồng kềnh.
